RSS

Trời mưa… nhớ thịt chó !

20 Oct

Photobucket

Mùa Thu mưa triền miên… Từ cửa sổ nhìn xuống , không gian bên ngoài chỉ hiện ra mờ ảo  , những âm thanh ồn ào thường ngày  chìm trong mưa ,Không hiểu sao nhìn mưa tôi hay nhớ tới những kỷ niệm , nhớ tới những ngày mưa thủa hàn vi ( kỷ niệm về những ngày như thế này rất nhiều  ! ) , nhớ đến những ngày tôi cùng đồng đội TNXP dầm mình dưới mưa để san lấp mặt đường cho xe ra tiền tuyến , gian khổ có nhau…và rồi …bỗng dưng tôi nhớ đến thịt chó …!

Xem tiếp

 

Thẻ: ,

28 responses to “Trời mưa… nhớ thịt chó !

  1. Thành

    07/12/2011 at 8:42 sáng

    Chị ời!
    Em vừa ghé qua chỗ “Cu Mô”, tình hình tiến triển tốt. Sáng mổ từ 8h30 đến 10h30 xong, ca mổ thành công tốt đẹp. Khi em vào “Cu Mô” đang kiu đau (17h30′), em hỏi thích ăn gì không thì nói thấy đói và không muốn ăn. Lát sau nói muốn ăn giò lụa, chị Tê đã đi mua. Đang truyền chai nước cuối cùng trong ngày!

     
    • Nguyễn thị Phương Lan

      07/12/2011 at 8:51 sáng

      Hồi chiều chị gọi điện thoại ra gặp Hà , cũng chỉ biết sơ vậy thôi . Em cho chị biết cụ thể như thế chị cảm ơn em lắm . Mong rằng Mô chóng bình phục , chẳng biết làm sao hơn em à .

       
  2. hth

    07/12/2011 at 12:42 sáng

    May cho cái bọn cờ Tây này là bây giờ em thôi thịt chó. Sáng nay khám kiểm tra sức khỏe bà bác sĩ tuy chưa già nhưng em suýt gọi bằng mẹ bảo phải tuyệt đối kiêng vụ này. Vĩnh biệt cầy tơ nhé!

     
  3. tiêu dao

    06/12/2011 at 6:22 sáng

    Chị Phương Lan ơi ! Một sự thật đau lòng ! Sao mà Tiêu Dao thấy phảng phất những hình ảnh quen thuộc- cay đắng và chua xót – quá !” Sống bằng cái tâm của mình cho dù nhiều khi phải trả bằng cái giá quá đắt “-phương châm của chị rất là tuyệt ! Thế mới là NGƯỜI chị nhỉ !

     
  4. huongbuoi

    05/12/2011 at 11:02 chiều

    Cảm ơn cô!

     
  5. Zoe

    05/12/2011 at 9:11 sáng

    Buồn quá chị ơi. Em đang viết một entris tặng chị Lan . Cũng kể về một đoan đời TNXP của em. Chờ nhé

     
  6. Thành

    04/12/2011 at 1:25 chiều

    Oái. Món này em không ưa!
    Miễn bình lựng!

    “Bạn đừng lo lắng về điều bạn đã dặn tôi , chỉ có điều tôi rất buồn vì ngày xưa chúng ta hồn nhiên vô tư sống hết lòng vì trách nhiệm , vì nhau như thế , vậy mà bây giờ miếng cơm manh áo đã làm hoen ố tất cả.”
    Cũng chưa có gì đáng lo chị à, em thấy các bạn vẫn sắt son đấy ạ! Có chăng chỉ tại thèng “cơ chế”.

     
    • Nguyễn thị Phương Lan

      05/12/2011 at 6:15 sáng

      Cơ chế nó giống như một cái xích ấy em nhỉ .

       
      • Thành

        05/12/2011 at 7:14 sáng

        Nó giống một sợi dây, to vĩ đại mà lại vô hình. Muốn vứt bỏ nhưng chẳng thấy đâu để vứt. Nó lại có quyền lực vô biên, nó to mà, nó có thể kéo nhiều con tàu chìm xuống hay nổi lên. Nó lại còn có thể phù phép cho cái xấu thành tốt – cái tốt thành xấu, đảo lộn giá trị chân thực của xã hội. Và nó là tấm bình phong vĩ đại cho cái xấu, cái ác. Ôi kinh quá cái cơ chế!

         
  7. Hà Bắc

    31/10/2010 at 4:50 sáng

    Hôm nay em qua đây xem lại bài này của chị, thấy hình một cún con đáng yêu quá chị à. Hồi ở nhà nuôi chó em cũng thương những con có được nuôi trong nhà mình, lúc làm thịt chó em thường khóc và không ăn thịt chó bao giờ. Những hôm cả nhà ăn thịt chó mẹ lại phải nấu cho em một món riêng. Sau này lớn lên đi công tác em mới ăn đó chị.
    Chúc chị ngày nghỉ vui vẻ nhé.

     
    • vangtrencat

      31/10/2010 at 5:15 sáng

      Chị cũng chúc HB ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ , ngày nghỉ tha hồ đón bạn đến chơi nhà mới , thích ghê nha .

       
  8. Nguyễn thị Phương Lan

    24/10/2010 at 8:17 sáng

    Bình thường mà , sao lại thế nhỉ

     
  9. moterangrua

    24/10/2010 at 2:52 sáng

    Điện thoại của bác sao cả di động lẫn bàn đều không gọi được?

     
  10. Nguyễn thị Phương Lan

    22/10/2010 at 3:34 sáng

    SỐNG BẰNG CÁI TÂM CỦA MÌNH CHO DÙ NHIỀU KHI PHẢI TRẢ BẰNG GIÁ QUÁ ĐẮT

     
  11. Nguyễn thị Phương Lan

    22/10/2010 at 3:29 sáng

    OK .những gì chị viết thật 100% , nhà nước ta chắc cũng biết nhưng cán bộ cấp dưới tinh vi quá nên khó lòng quản lý được . Còn có nhiều điều vì sợ chạm tới những vấn đề nhạy cảm nên thấy không nên viết ra .

     
  12. moterangrua

    22/10/2010 at 2:20 sáng

    Entry của bác thật hay, cảm động và cũng thật buồn…!
    Ít hôm nữa có lẽ bác cho em coppy bài này sang blog của em cho mọi người đọc nhé!

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s